0

Dororo (どろろ)

Chút cảm nhận của cá nhân tui sau khi xem Dororo.

Lưu ý:
Tui có spoil kha khá chi tiết từ cả manga và anime.
Tui viết theo suy nghĩ cá nhân, nghĩ gì viết đấy, có thể không cảm nhận được những giá trị thực sự bộ phim chuyển tải, quan điểm của tui có lẽ cũng hơi chủ quan không hợp lòng mọi người và kha khá thiếu sót khác, nhưng các bồ có không yêu cũng xin đừng nói lời cay đắng nha.

Tui vốn là đứa không đu anime theo mùa, nên ban đầu không định rớ tới Dororo luôn ấy. Nhưng trước đây tui có đọc manga Dororo nên tui thực tò mò không biết nó lên anime thế nào. Và tui nói thiệt, Dororo là một trong những bộ tui xem mà xúc động nhất. Mấy tập phim gần cuối, thật sự tui xem mà cứ suýt khóc mãi. Cũng chẳng biết thế quái nào mà tui lại ngồi đây gõ cái này nữa, giờ tui vẫn còn xúc động lắm nên tui sẽ viết hết suy nghĩ của mình nhé (rất là lung tung luôn).

Tui muốn nói về các nhân vật. Đầu tiên, tui muốn nói tới Daigo. Phải nói thiệt với các bồ, dù trước khi xem tui được bạn tui bảo ở bản anime Daigo dễ thông cảm hơn hẳn ở anime, nhưng tui vẫn anti lão bất chấp phiên bản. Lão lập giao ước với quỷ thần, quay lưng lại với Đức Phật để phù độ cho giang sơn của lão, nhưng như nhiều nhân vật đã nói chẳng qua nó cũng chỉ phục vũ cho cái tham vọng thống trị của lão thôi. Nhưng tới đó tui chưa anti lão đâu, vì sau cùng những việc lão làm vẫn mang lại lợi ích cho dân chúng. Tui anti lão chính xác vì khi Hyakkimaru được sinh ra, lão lại bật cười như một điều hiển nhiên. Lão không hề động chút lòng thương xót với con ruột của mình, thậm chí còn vứt nó trôi sông. Và càng xem thì tui càng nghĩ mình đúng, bởi lão chỉ xem Tahoumaru như một “”người thừa kế”” và còn bảo Hyakkimaru rằng nhẽ ra ngày thằng bé sinh ra phải tự tay giết nó. Tuy nhiên, rốt cuộc lão cũng được Hyakkimaru làm cho hiểu vấn đề. Tui tin lão sẽ sống thôi, sống lay lắt qua ngày để từ dằn vặt, tự trả giá cho cuộc đời và để nhìn chính vùng đất của lão thay đổi dưới tay người khác.

Thứ hai, tui muốn nói đến Tahoumaru, phu nhân Nui và đại phu Jukai. Cũng như nhiều bạn thôi, cái chết của Tahoumaru là cái tui tiếc nhất cả bộ phim, dù thằng bé không phải là người tui thương nhất. Nó là đứa tội nghiệp. Nó sống cả đời trong nhung lụa, nhưng lại không cảm nhận được chút yêu thương thực sự nào từ cha mẹ, đến linh hồn nó còn khuyết một lỗ hổng ngay trái tim. Nó không ngày nào không lo nghĩ cho dân chúng, nhưng buộc phải đi vào vết xe đổ của cha vì không còn cách nào khác. Cái lúc mà nó cuối cùng cũng nhận được tình thương đích thực của mẹ, cũng là lúc nó đứng trước cửa tử. Cái lúc nó được thực sự gần gũi với anh ruột cũng là lần cuối nó được nghe anh gọi tên mà không có chút sát ý. Chút an ủi duy nhất cho nó là ít nhất, nó đã chết trong tình thương thực sự của mẹ. Tui tự hỏi, nếu nó còn sống, nó đã có thể cai trị vùng đất trong thái bình nhờ sự trợ giúp từ Dororo rồi.
Về phu nhân Nui, dù tui không thích cách bà lạnh nhạt với Tahoumaru và chỉ mong ngóng về Hyakkimaru từng ấy năm, nhưng tui nghĩ tui hoàn toàn thông cảm cho bà được. Vì việc bà làm hoàn toàn thuận lẽ tự nhiên của một bà mẹ. Hai đứa con, một đứa lành lặn sống sung sướng, một đứa tật nguyền không rõ sống chết thì hẳn bà mẹ nào cũng yêu thương lo lắng cho đứa kém may mắn hơn. Huống chi đứa trẻ đó còn bị tật nguyền quá đáng bởi chính cha mình, và mặc cảm tội lỗi của bà thì làm sao bà sống yên ổn được? Vậy nên dù không thích, tui cảm thông hơn hẳn cho phu nhân Nui. Chí ít thì, cuối cùng bà cũng đã an ủi được vết thương lòng của Tahoumaru, chân thành xin lỗi thằng bé, ở bên thằng bé vào lúc cuối đời và cho nó một hơi ấm thực sự.
Về đại phu Jukai, tui chỉ thấy buồn chứ không thấy tiếc về cái chết của ông ý. Cũng bởi ông ý đã phạm quá nhiều việc ác ở đời, dù ông ra sức chuộc lỗi với đời bằng cách chữa lành cho những con người bị tàn tật – cái việc mà trước đây ông gây ra cho người ta. Đến cả quỷ còn từ chối trao cho ông cái quyền được chết. Có lẽ như nhà sư Biwamaru nói về Hyakkimaru, ông Jukai cũng đã giết quá nhiều người để có thể quay trở lại làm “”người””. Sau cùng, chỉ cái chết mới có thể giải thoát cho ông.
Về cái chết của cả ba người này, dù có tiếc hay không tui vẫn nghĩ thế là ổn nhất. Vừa tôn trọng nguyên tác (như nhiều bạn nói) theo cách ít đau buồn hơn vừa hợp với hoàn cảnh bấy giờ. Tui tự hỏi nếu Hyakkimaru thực sự giết Tahoumaru giống như nguyên tác tui phải tu bao nhiêu lít nước mắt nữa. Vả lại, tui xem tập 24, thấy hai anh em đánh nhau trên sảnh cao nhất của phủ và trong cái biển lửa đó thì có lẽ cái cửa Hyakkimaru vừa thoát ra là lối duy nhất thoát khỏi chỗ đó. Lối đó đã bị đống cây trên trần nhà chặn mất, và chỗ đó quá cao để ba người họ có thể thoát ra. (Well, Jukai thì có thể chứ phu nhân Nui thân phụ nữ và Tahoumaru đang bị thương thì…) Hơn nữa, ngay khi Dororo vừa thoát ra khỏi giếng, lửa đã lan mạnh và phủ đã sập rồi. Nói ngắn gọn, ba người kia có muốn thoát cũng không được. :<<

Về Hyakkimaru, tui thực sự rất thương thằng bé. Những bi kịch trong đời Hyakkimaru chắc ai cũng biết cả. Tui chỉ nói về việc thằng bé giết quỷ để phục hồi cơ thể mình thôi. Có thể người ta thấy việc đó là vô tình, tàn nhẫn bởi nó sẽ làm những con quỷ phù độ cho nhân dân chết đi. Nhưng tui ủng hộ Hyakkimaru. Đơn giản mà nói, như phu nhân Nui đã nói, cái hạnh phúc mà mọi người đang hưởng thụ là cái hạnh phúc giả tạo, dễ đỗ vỡ, hạnh phúc trên nỗi đau của kẻ khác và trên hết là cái hạnh phúc vô nhân đạo. Nếu họ không biết tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, mà lại dựa dẫm nơi kẻ khác thì có là ai hi sinh đi nữa cái hạnh phúc đó vẫn không chấp nhận được. Và trên hết, là Hyakkimaru đã bị tước quyền được sống, quyền được làm người, quyền được hạnh phúc. Sinh ra với cơ thể tật nguyền, đến cả tính cách và trái tim cũng không được phát triển trọn vẹn, thử hỏi có nhẫn tâm quá không? Cá nhân tui thấy, việc Hyakkimaru làm chỉ đơn giản là trả vùng đất về cái hiện trạng trước đây của nó, bởi cái trù phú mà nó đang mang trên mình nó chưa bao giờ thực sự có được và cũng chưa bao giờ là của nó. Ngoài ra, việc quỷ thần phù độ cho dân của Daigo đã làm chúng đi phá các vùng khác, chỉ dân của vùng Daigo được ấm no. Không lẽ chỉ mỗi dân vùng Daigo biết khổ?
Tuy nhiên, tui không chăm chăm ủng hộ nó. Tui vẫn không thích cách thằng bé dần mất đi nhân tính sau mỗi lẫn chém giết. Nhưng đây cũng là một việc dễ hiểu, một đứa trẻ bị tách khỏi thế giới từ khi lọt lòng, sống như bị nhốt chặt trong cái hũ nút như Hyakkimaru thì trái tim nó có thể phát triển bình thường được? Như nhà sư Biwamaru cũng nói, Hyakkimaru như chỉ vừa được sinh ra mà thôi. Nó cần phải học cách tiếp xúc, làm quen và yêu lấy thế giới này. Chí ít, thằng bé cũng có một Mio đi ngang qua đời để lại cho nó những cảm xúc đầu tiên, một Dororo luôn gắn bó và ngăn nó lại khi cần và cả một người cha nuôi cưu mang nó.
Bởi vậy, dù tui khá buồn khi cuối phim Hyakkimaru bỏ đi một lèo mà không nói cho Dororo, tui lại thấy thế vẫn ổn. Đến cuối trận đánh với Tahoumaru, linh hồn của nó vẫn còn lại những đốm lửa đỏ của ác quỷ, nó đã chém giết quá nhiều, tâm nó không còn sạch từ lâu rồi. Sau khi gặp Daigo, có lẽ nó cũng hiểu ra nhân tính trong mình vẫn còn đó, nhưng chưa đủ. Nó phải sống, học cách tiếp xúc với thế giới mới nó được sinh ra, phải học cách trở nên nhân từ, phải quay về trở lại thành người. Và trên con đường đó, nó phải tự đi một mình, nó không thể dựa vào Dororo hoài được.

Về Dororo, con bé là người tui thương nhất nguyên bộ này. Nhân vật nào trong phim cũng có bi kịch của riêng họ, nên tui không thương con bé vì nó là đứa tội nghiệp nhất. Tui thương con bé vì sau loạt biến cố, nó vẫn kiên cường, lạc quan và không bỏ cuộc. Con bé luôn có một niềm tin rằng chiến tranh sẽ qua đi và nó sẽ lại được sống hạnh phúc, con bé còn nhỏ nhưng lại trưởng thành hơn tuổi thật nhiều.
Không hiểu sao tui lại khóc ở cảnh Dororo và Hyakkimaru cũng chia nhau trái cây rừng và hai anh ngồi nói chuyện với nhau ở tập 18. Lần nào xem lại cảnh đó tui cũng xúc động, vì hai đứa thay đổi nhiều quá. Dororo vốn chỉ đặt mục đích sinh tồn lên hàng đầu mà chẳng quan tâm đến bất kì thứ gì khác, vốn chỉ có một thân một mình bươn chải tự lập từ sớm giờ đã có một kẻ xa lạ cùng chia sẻ, quan tâm con bé, sẵn sàng lắng nghe mấy chuyện nó kể. Hyakkimaru vốn tách biệt với thế giới, đơn độc hành tẩu giờ đã biết chủ động chia sẻ cho người khác.

Về cái kết của anime, không hiểu sao tui lại thấy ổn thực sự với nó. Cái kết này vừa tôn trọng nguyên tác vừa chiều lòng fan. Chí ít, Hyakkimaru không nói với Dororo rằng “”Lớn lên hãy cư xử cho giống con gái”” rồi bỏ đi một mạch. Cái kết này mang cho tui nhiều hi vọng hơn hẳn, tui luôn tin rằng hai đứa sẽ gặp lại nhau. Trong anime, nhiều chi tiết đã ám chỉ như “”Chỉ có em mới đi được cùng anh””, “”Con không một mình, có một người nữa…””, lời gửi gắm Hyakkimaru cho Dororo của ông Jukai và phu nhân Nui, cả Hyakkimaru cũng hứa sẽ về và Dororo cũng hứa sẽ đợi nữa. Cá nhân tui thì nghĩ hai đứa đã thực sự chia tay nhau, và khả năng cao đã tái ngộ nhiều năm sau đó. Vì ở cuối tập 24, Hyakkimaru đã đi một quãng đường khá xa rồi, trong khi Dororo lại chạy về phía làng. 
Tui nghĩ hình ảnh Dororo lớn lên xinh đẹp xây dựng vùng đất trù phú như vậy là chắc chắn 100% rồi, thứ mơ hồ có lẽ là Hyakkimaru thôi. Hình ảnh nó ở cuối phim trông già dặn hơn hẳn, và tóc cũng dài thêm ra (Well, các bồ nếu muốn có thể so với hình ảnh của nó ngay giữa tập 24 luôn và nó dài thêm ra kinh khủng khiếp). Có thể, thằng bé đã bỏ đi, trồng những đồng lúa bạt ngàn theo tâm nguyện của Mio, và rồi một ngày Dororo đã tìm lại được nó. Cũng có thể, những cánh đồng đó là do Dororo gầy dựng, và sau khi tâm đã được thanh thản thì Hyakkimaru đã quay về. Cũng có thể, Dororo chỉ đang bước đi trên con đường đó một mình, hằng ngày mong ngóng Hyakkimaru quay lại. Nhưng dù thế nào, nụ cười của Dororo vẫn không thay đổi, vẫn đầy hi vọng, nên tui nghĩ không có gì mà mình không thể hi vọng được cả.
Well, vì tui ship HyakkiDoro nên lại càng phải hi vọng. 

Cá nhân tui rất thích phần nhạc phim của bộ này. OP 1 tui không cảm được lắm dù tui thấy nhạc nó hay, có kết hợp cả nhạc cụ truyền thống của Nhật nữa, phần lời tui thấy không khớp lắm với phim (hoặc có thể do tui xem Engsub trong MV nên vậy). ED 2 tui phải nói là cực phẩm. Ngay từ tiếng đàn Cello đầu tiên (Well, tui không chắc là Cello hay Violin nữa, nhưng cá nhân tui thiên về Cello hơn) tui đã thấy nó buồn buồn rồi, nhất là sau khi xem xong phim nữa. Tui xúc động thực sự là vì cái lyric của bài hát. Từ hồi xem phần engsub từ anime tui đã có cảm giác bài này là dành cho Hyakkimaru, và xem full MV thì tui càng chắc chắn hơn nữa. Nói chung là buồn :<<<

Cảm ơn các bồ và admin đã đọc cái đống xàm xí này của tui, cuối cùng tui cũng xả hết sau khi xem phim rồi.

P/S: Có ai để ý cuối phim Hyakkimaru đã có được đôi dép không? Chắc thằng bé biết đi đường dài nên mới sắm phòng hờ đó. Nhưng mà MAPPA ơi, nhớ sắm cho Dororo một đôi nữa nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

TV Status: Ended

Duration: 24 min

Release:

TMDb: 8.9

Networks:

Dororo (どろろ)
Dororo (どろろ)
Dororo (どろろ)